[Radio Hiểu con – Yêu con] Số 6: Phản hồi với tiếng khóc của trẻ – Khủng hoảng tuổi lên 2

Bài viết của Embehanhphuc

19/10/2021

Xin chào các bạn, đây là Radio Hiểu con – Yêu con của chuyên trang Embehanhphuc.vn – một tổ chức có sứ
mệnh thúc đẩy nhận thức của cha mẹ, nhà giáo dục, giáo dưỡng và công chúng về trẻ thơ và năng lực tiềm
tàng của trẻ trong 6 năm đầu đời. Radio Hiểu con – Yêu con là một kênh Radio trả lời các câu hỏi thực tế phát
sinh trong những tình huống khó khăn giữa cha mẹ và con cái trong gia đình. Thông qua việc phân tích tình
huống và đi theo kim chỉ nam ‘dõi theo trẻ’ chúng tôi giúp phụ huynh thấu hiểu tâm lý sau các hành vi, hoạt
động của con trẻ và từ đó yêu con theo cách tôn trọng và nhân văn hơn. Để mái nhà và cha mẹ sẽ luôn là tổ
ấm của con trong suốt cuộc đời.
Radio hôm nay sẽ trả lời câu hỏi đầu tiên từ một thính giả ẩn danh, 37 tuổi đến từ tp Hồ Chí Minh.
Câu hỏi 1: Xin chào em bé hạnh phúc, cho phép tôi được đặt câu hỏi. Con gái tôi được 3 tuổi, bé có đi học
trường Montessori được gần một năm rồi nghỉ dịch. Bé vui vẻ, hoạt bát, tình cảm nhưng rất dễ khóc, không
vừa ý là khóc. Mọi người trong gia đình đều cố gắng bình tĩnh giải thích rằng nếu con muốn ba mẹ làm gì thì
con cứ nói, con khóc lên, vừa khóc vừa nói ba mẹ không nghe được thì không giúp con được. Lúc đó bé nín
ngay nhưng lần khác vẫn khóc. Xin cảm ơn nhiều ạ!
Trả lời: Chào bạn, qua câu hỏi của bạn, Embehanhphuc thấy rằng gia đình đang cảm thấy không hài lòng với
việc trẻ khóc. Chính vì kỳ vọng em bé của mình ít khóc, ngoan, nghe lời đã khiến chúng ta rất thất vọng và bức
bối khi nghe tiếng khóc của trẻ, đặc biệt là khi chúng ta đã cố gắng bình tĩnh giải thích mà trẻ vẫn khóc. Có lẽ
trẻ có một kiểu lý luận nào đó mà chúng ta không hiểu được, dường như trẻ tư duy không giống cách người
lớn tư duy. Và sự thực đúng là như vậy. Trẻ dưới 6 tuổi đang xây dựng tất cả các năng lực tâm lý của con
người, tất cả mọi thứ đang là công trình dang giở nên chắc chắn là trẻ sẽ không suy nghĩ, ghi nhớ, suy luận
theo cách người lớn làm. Đó là sự thực mà chúng ta phải chấp nhận và thích nghi với nó, chứ không cần phải sa
vào giải thích, tìm lý do.
Trẻ thơ sống đúng từng khoảnh khắc và luôn hiện diện với cảm xúc của mình. Trẻ không e ngại và né tránh các
cơn sóng cảm xúc như chúng ta. Là người lớn, chúng ta hiếm khi rơi nước mắt vì nhiều lý do, nhiều định kiến
khác nhau, như là: chuyện nhỏ khóc làm gì, khóc mọi người cười cho, là đàn ông trong nhà thì không được
khóc, mình mà khóc thì con nó coi ra cái gì… Còn con trẻ thì sống mà không có định kiến, không e dè bất kỳ
cảm xúc nào kể cả tiêu cực hay tích cực (và thậm chí đối với trẻ thì cũng không hề có sự phân loại này nữa). Vì
luôn sống trọn vẹn, nên với trẻ thì cảm xúc cũng chỉ là cảm xúc mà thôi, như cơn thủy triều lên rồi sẽ xuống.
Thay vì buồn rầu, thất vọng về cái sự khóc nhè của con trẻ, ba mẹ hãy nhìn vào khía cạnh tích cực của nó và
học hỏi từ trẻ để có thể sống một cách trọn vẹn, tràn đầy cảm xúc như vậy. Ba mẹ hãy cảm thấy may mắn bởi
mình đã tạo ra một môi trường đáng tin cậy để con khóc khi muốn khóc. Hãy tưởng tượng thử xem, nếu một
em bé mới 3 tuổi đầu mà sống trong một môi trường mà cảm xúc trào lên lại không được thể hiện ra, em bị bịt
mồm bịt miệng và phải nuốt tất cả vào trong. Nội tâm trẻ thơ sẽ biến dị như thế nào nếu không được phép
biểu đạt, em bé này thay vì sống một cách trọn vẹn và chân thật thì sẽ bắt đầu phải xây nên một số mặt nạ để
che dấu nội tâm thực sự của mình. Hãy đặt câu hỏi, liệu chúng ta muốn một em bé của chúng ta khi lớn lên sẽ
trở thành một con người chân thành với chính mình với mọi người xung quanh, hay chúng ta muốn một con

người đeo mặt nạ và mất gắn kết với nội tâm của chính mình? Điều đó phụ thuộc vào phản ứng của chúng ta
với những biểu lộ cảm xúc của trẻ trong những năm đầu đời này.
Chúng tôi hiểu với các phụ huynh thì tiếng khóc như một con dao đâm thẳng vào tim ta và khuấy lên trong lòng
ta những cảm thức tiêu cực. Ta bồn chồn ruột gan, khó thở, máu nóng lên mặt vì tiếng lèo nhèo hay khóc thét
của con. Nhưng với trẻ, tiếng khóc chỉ là một công cụ để truyền đạt và giao tiếp. Khi con trẻ mới sinh ra, con
hoàn toàn chưa có tiếng nói, và con cần một công cụ mạnh mẽ để có thể tìm kiếm sự chú ý và chăm sóc từ cha
mẹ. Đó chính là lý do mà trẻ ngay từ lúc sinh ra đã có tiếng khóc, đây chính là món quà mà mẹ tự nhiên đã vũ
trang cho trẻ. Vì thế tiếng khóc không có gì tệ hại. Hãy hân hoan vì trẻ có khả năng biểu lộ nội tâm thông qua
tiếng khóc. Đây chính là ngôn ngữ đầu tiên của trẻ trước cả ngôn ngữ nói. Vậy để hiểu trẻ ta phải tìm hiểu
thông điệp đằng sau đó là gì thay vì tìm cách nói trẻ im mồm, nín, dừng khóc. Nhiều ba mẹ hiểu nhầm rằng
tiếng khóc là ngọn nguồn đau khổ, nhưng thực ra tiếng khóc lại chính là sự giải tỏa nỗi đau. Chúng ta có thấy là
sau một trận khóc đã đời, thường tâm trạng chúng ta sẽ tốt hơn, tâm trí sẽ sáng rõ hơn. Trẻ cũng như vậy, vậy
tại sao ta phải nỗ lực làm trăm nghìn cách để trẻ không khóc. Có người thì la mắng ‘im mồm’, ‘nín ngay’, đỡ
hơn thì ‘khóc cái gì mà khóc’ ‘khóc như vậy thì hôm sau đừng hòng ba đưa đi chơi nữa’ ‘lêu lêu, con trai mà
khóc nhè’, phong cách nhẹ nhàng thì ‘nín đi rồi bà mở phim hoạt hình cho coi’ ‘thôi thôi, lại đây ăn kẹo’…
Chúng ta không thấy được rằng tất cả những lời nói trên đây đều truyền đi thông điệp rằng – cảm xúc của con
không đáng được lắng nghe, và con không nên thể hiện. Sau nhiều trải nghiệm lặp đi lặp lại một số trẻ sẽ được
bài học là không nên biểu lộ, thể hiện cảm xúc qua tiếng khóc. Nhưng một số trẻ lại học được cách dùng tiếng
khóc để thao túng những người trong nhà để có được sự chú ý hoặc những đồ trẻ muốn như bánh kẹo, điện
thoại… Cả 2 hệ quả đó đều khiến trẻ lệch lạc khỏi con đường phát triển lành mạnh của cảm xúc.
Vậy làm sao để có thể giúp trẻ có thể phát triển lành mạnh cảm xúc của mình, đồng thời ba mẹ có thể vượt
qua những khó chịu trong lòng khi nghe tiếng khóc của con? Giải pháp của embehanhphuc gồm những bước
như sau:
 Bước thứ nhất, nhận diện tác động của tiếng khóc với nội tâm của chính mình. Có thể với những trải
nghiệm thời thơ ấu, tiếng khóc của chúng ta cũng đã từng bị ba mẹ của chúng ta phủ nhận, nên bây
giờ khi chúng ta là phụ huynh tiếng khóc của con trẻ lại gợi lại những nỗi đau chôn dấu từ ngày xưa.
Tiếng khóc của con trẻ chỉ là yếu tố kích thích khiến cho những cảm xúc chất chứa trong nội tâm của
ta bị lôi ra ánh sáng. Bước nhận diện ra cảm xúc này là bước quan trọng nhất để hóa giải nó. Sau khi
đã thấy được bản chất của tiếng khóc của con không có gì đáng sợ, chính nỗi sợ đến từ những vùng
tối trong nội tâm từ thời thơ ấu của ta, hãy đợi những cảm xúc đó được hóa giải và trôi qua. Và khi nó
đã trôi qua rồi ta sẽ thấy ta tách biệt được tiếng khóc của con khỏi tâm trí của ta, và hóa giải được tác
động của tiếng khóc đó. Bước này cần phải được luyện tập nhiều lần thì nhận thức mới này mới thực
sự trở thành một phần bản chất của ta.
 Bước thứ 2: Ghi nhận tiếng khóc của con và truyền đi thông điệp là mọi cảm xúc của con đều được
đón nhận bởi đó là biểu hiện của nội tâm của con. Bạn có thể nói với con theo cách miêu tả: ‘Mẹ thấy
con buồn.’ ‘Ba đi làm mà không báo với con nên con khóc.’; hay đặt câu hỏi để tìm hiểu nguyên nhân
‘Con khóc vì con khó chịu điều gì hả?’ ‘Con nói cho mẹ biết xem buồn chuyện gì mà khóc vậy?’. Bạn cần

làm điều này một cách chân thành, và sự chân thành chỉ đến khi bạn đã được thuyết phục và hiểu
được lợi ích của việc đón nhận tiếng khóc với sự phát triển cảm xúc của con trẻ và với mối quan hệ
giữa ba mẹ – con cái về dài lâu. Bạn hãy nghe lại radio này nhiều lần và có thể tìm thêm một số bài viết
về việc Đón nhận/ghi nhận tiếng khóc của trẻ, để thực sự tin tưởng triết lý này. Thiếu niềm tin này, tất
cả những thứ bạn làm cũng chỉ một số kỹ thuật cơ học và con trẻ hoàn toàn cảm nhận được hàm
lượng không chân thành trong những lời nói mang tính sách vở của bạn.
 Bước thứ 3: Khi ‘vũ khí’ của con không còn khiến tâm trí ta bối rối, ta có thể đối diện với tiếng khóc và
đọc được thông điệp thực sự để đáp ứng đúng nhu cầu con muốn chứ không phải để dập tắt tiếng
khóc. Hãy quan sát tình huống xảy ra xung quanh, nghe thông tin từ con và từ một số người khác để
hiểu được thông điệp sau tiếng khóc của con. Nếu như có thể giải quyết được nhu cầu đó thì hãy nói
với con cách bạn sẽ hỗ trợ con. Khi con được đáp ứng đúng nhu cầu thì cơn khóc lóc cũng sẽ tự nhiên
giảm dần và kết thúc. Ví dụ: một số trẻ sẽ khóc khi đói, nếu bạn tìm hiểu và thấy là sáng nay con ăn
sáng rất ít để kịp đi chơi, và giờ bắt đầu đói khóc, thì hãy đề xuất ‘Mẹ lấy ít cơm nguội cho con ăn cho
đỡ đói nhé.’ Một số trẻ có thể khóc vì muốn được người lớn quan tâm, có những trường hợp trẻ khóc
vì các anh không cho chơi cùng… Hãy cùng con tìm ra nguyên nhân và giải pháp phù hợp. Nếu bạn
không nghe được vì con vừa khóc vừa nói thì có thể trấn an con ‘Mẹ thấy con khóc vì buồn chuyện gì
đó, con nói rõ cho mẹ rồi mình sẽ tìm cách giải quyết với nhau. Con la khóc lên thì mẹ nghe không
được nên không hiểu chuyện gì cả’. Nhưng đừng kỳ vọng là con sẽ nín khóc, mà hãy sẵn sàng cho việc
là kể cả khi có một lý do thuyết phục như vậy thì con trẻ những năm đầu đời vẫn quăng mình trôi tuột
theo từng đợt sóng cảm xúc của mình. Nên hãy sẵn sàng để ôm con, vỗ về, ngồi bên cạnh nếu trẻ
không muốn ôm, thậm chí có một số trẻ sẽ đuổi mẹ ra ngoài… thì cũng làm theo điều con muốn và
đợi khi bé bình tĩnh lại. Trong suốt thời gian chờ đợi đó, đừng biểu hiện sự bồn chồn của bạn, mà hãy
làm sao để lời nói và ngôn ngữ cơ thể của bạn toát ra được sự đón nhận tất cả các biểu lộ cảm xúc
của con. Hãy luôn truyền cho con thông điệp ‘Mọi cảm xúc của con đều được ghi nhận’. Con không
cần ai phải cấp quyền biểu lộ nội tâm, đây là thứ quyền đặc biệt mà ngay từ khi con sinh ra con đã
nghiễm nhiên có được.
Đôi khi con trẻ sẽ khóc lóc rất dữ dội trong các không gian công cộng như nhà hàng, siêu thị, nhà hàng xóm…
Trong những trường hợp đó, đừng để sự có mặt của những người xung quanh ảnh hưởng đến khả năng thấu
hiểu và chấp nhận tiếng khóc của bạn. Những người bên ngoài cũng chỉ là ở bên ngoài, và trẻ thì mới thực sự là
con cái, người thân yêu mà ta đang chăm sóc, dưỡng dục. Tuy nhiên bên cạnh việc thể hiện sự ghi nhận cảm
xúc của con, trong một số trường hợp nếu như việc bé khóc thực sự làm phiền nghiêm trọng đến những người
có mặt trong không gian đó thì bạn có thể tách bé ra khỏi chỗ đó. Hãy thông báo và giải thích cho bé việc bạn
cần làm trước. Ví dụ: Nhà cô ba đang có em bé nhỏ đang ngủ, mẹ sẽ cần đưa con sang phòng bên cạnh và
đóng cửa để giữ yên tĩnh cho em. Mẹ sẽ ở cùng với con ở đó.’ Hoặc khi bé khóc ở lối đi, ta có thể nói ‘Mẹ phải
di chuyển con lại chỗ hành lang bên kia để mọi người có lối đi lại. Khi nào con khóc xong rồi mẹ gọi xe rồi mình
về với nhau.’ Và đây là những tình huống mà bé không có sự lựa chọn, nên ta thông báo nhưng sẽ không đặt
câu hỏi có không và không trao quyền lựa chọn cho trẻ. Những hướng dẫn này truyền đi thông điệp rằng, mặc

dù cảm xúc của con luôn được chấp nhận nhưng nếu như cách thể hiện của nó ảnh hưởng đến người khác thì
mình sẽ cần di chuyển đến chỗ khác để sự thể hiện của mình không làm phiền đến công việc của mọi người.
Khi trẻ lớn dần lên và năng lực ngôn ngữ ngày càng tốt, bạn hãy chỉ cho trẻ những cách thể hiện cảm xúc hoặc
giải quyết vấn đề bằng lời, ví dụ khi một trẻ khác giật đồ chơi thì mình hướng dẫn cho con đòi lại đồ chơi bằng
cách nói ‘Đây là đồ chơi mình đang dùng, bạn cần trả lại cho mình’. Chúng ta cũng hướng dẫn cho trẻ những
cách tìm sự giúp đỡ của người lớn bằng lời. Ví dụ ‘Mẹ ơi, mẹ giúp con kéo khóa váy sau lưng…’. Những hướng
dẫn này sẽ giúp em bé chuyển từ sự phát triển cảm xúc sang sự phát triển xã hội khi mà trẻ càng ngày càng
nhận thức tốt hơn về những ảnh hưởng của hành động của mình lên những người xung quanh và chọn ra
được những biểu hiện phù hợp cho từng bối cảnh, tình huống trong các không gian xã hội.
Cùng với sự phát triển của ngôn ngữ, em bé sẽ dần dần dùng ngôn ngữ nói nhiều hơn là tiếng khóc để giải
quyết vấn đề của mình. Tuy nhiên tiếng khóc vẫn luôn có một sức mạnh vô song trong việc giải tỏa stress, thế
nên khi đối diện với những cảm xúc ‘nói không nên lời’ và vô cùng mạnh mẽ, trẻ vẫn sẽ khóc và phụ huynh hãy
lấy làm vui vì trẻ có một công cụ lợi hại như vậy để đưa trẻ về tâm trạng cân bằng. Thân mến,
Câu hỏi 2 đến từ một phụ huynh 35 tuổi ở Nha Trang: Xin chào, Bé nhà mình 22 tháng tuổi. Khoảng vài tháng
gần đây bé trở nên cáu bẳn, khó chịu. Bé thường xuyên từ chối, và không hợp tác như trước kia. Mặc dù vừa
nằng nặc nói KHÔNG nhưng 2 phút sau lại đổi ý ngay lập tức. Hỏi gì cũng nói Không hết. Mình thực không biết
bé muốn gì và không biết làm thế nào để vừa ý của bé. Mong sớm nhận được phản hồi của chương trình.
Trả lời: Chào bạn, em bé của bạn đang ở một mốc phát triển quan trọng đó là Khủng hoảng tự khẳng định. Đây
là một cuộc khủng hoảng phát triển diễn ra trong khoảng từ 18 -30 tháng tùy từng trẻ. Vì nó diễn ra lúc trẻ xấp
xỉ 2 tuổi nên người Việt Nam có cụm từ Khủng hoảng tuổi lên 2 để mô tả thời gian khó khăn này. Khi nghĩ đến
từ ‘khủng hoảng’, chúng ta thường nghĩ đến một điều gì đó tiêu cực, một thời gian khó khăn và không ai mong
đợi. Nhưng với sự phát triển của một con người thì khủng hoảng là một điều đáng mừng, bởi khủng hoảng
đánh dấu bước nhảy vọt về chất trong nhận thức của trẻ, đưa trẻ lên một tầm cao mới mà ở đó, trẻ sẽ nhìn
nhận bản thân và thế giới bằng một con mắt hoàn toàn khác trước đó. Vì thế ba mẹ hãy nghĩ về khủng hoảng
tuổi lên 2 như là một cơ hội cho sự thay đổi và tăng trưởng của em bé của mình. Khủng hoảng chính sự
chuyển tiếp từ một giai đoạn phát triển sang giai đoạn phát triển tiếp theo, chính vì thế vai trò của cha mẹ là
cần hiểu bản chất và tầm quan trọng của khủng hoảng và qua đó hỗ trợ bé với thái độ bình tĩnh, kiên nhẫn và
thấu hiểu để dìu dắt em bé này bước sang một trang mới trong sự phát triển của em một cách thành công mà
không để lại những hằn vết cảm xúc hay lệch hướng trong sự phát triển của em.
Vậy khủng hoảng tự khẳng định là gì? Khủng hoảng tự khẳng định diễn ra sau khi em bé đã đạt được những
dấu mốc phát triển lớn trong độc lập. Em bé đi vững và có đôi tay tự do để đi đến bất kỳ đâu, thao tác với bất
kỳ vật gì mà mình muốn, đi kèm với những dấu mốc này, em bé tham dự nhiều hơn vào đời sống gia đình và
dần dần rời xa mẹ. Em nhận thức rõ ràng rằng mình là một cá nhân riêng biệt chứ không phải là phần nối dài
của mẹ. Sự thay đổi này trong nhận thức dẫn đến việc em muốn khẳng định bản thân mình trong mọi tình
huống của đời sống. Trẻ trở nên ‘cứng đầu’, không hài lòng về nhiều thứ, trẻ nói KHÔNG hoặc từ chối liên tục…
Đôi khi việc nói KHÔNG này chỉ đơn giản là vì trẻ muốn thử sức mạnh mà trẻ mới khám phá được của sự phủ

định. Nếu ngôn ngữ của trẻ phát triển tốt, thì trẻ sẽ dùng ngôn ngữ để bày tỏ ý kiến của mình. Ngoài từ
KHÔNG, trẻ có thể có những cách nói khác như ‘không thích’, ‘của con’, ‘để con’, ‘con tự’, ‘không sẵn sàng’
‘chưa muốn mà’, ‘không đồng ý’…Tất cả là để khẳng định bản thân và quyền kiểm soát của trẻ với chính bản
thân mình. Có những trẻ mà ngôn ngữ nói chưa tốt thì trẻ có thể dùng ngôn ngữ cơ thể để biểu đạt, như là
khóc, gạt tay, bỏ chạy, nằm lăn ra đất… Đây chính là thời điểm quan trọng mà trẻ xây dựng cho mình cảm giác
rằng ‘Mình có thể, mình có khả năng, mình tự làm được…’ là những cảm giác rất quan trọng để hình thành sự
tự tin và lòng tự trọng của một con người. Nếu được hỗ trợ, cơn khủng hoảng này sẽ qua nhanh và để lại
những di sản lành mạnh cho nhân cách của trẻ. Embehanhphuc xin đưa ra một số gợi ý để phụ huynh có thể
hỗ trợ con như sau:
 Thứ nhất – HỖ TRỢ SỰ ĐỘC LẬP: Điều chỉnh môi trường và cách tiếp cận của gia đình để trẻ trở nên
độc lập trong các nhu cầu căn bản của đời sống như ăn, ngủ, vệ sinh, tắm rửa, chơi và hoạt động…
Bạn có thể tham khảo Radio Hiểu con – Yêu con số 1 để có những hướng dẫn cụ thể hơn về việc tạo
không gian hỗ trợ vui chơi và hoạt động độc lập ở gia đình.
 Thứ 2 – HỖ TRỢ RA LỰA CHỌN: Đưa ra lựa chọn rõ ràng với mục đích là trao một số quyền kiểm soát
liên quan đến đời sống của trẻ cho trẻ quyết định. Mặc cái gì, ăn món gì, đọc cuốn sách nào, mang đồ
chơi nào đi chơi cát… là những tình huống mà trẻ hoàn toàn có thể ra quyết định. Những phương án
đưa cho trẻ chọn cần sẵn có, và cân nhắc đến sở thích riêng của trẻ để trẻ có thể lựa chọn thành công
và qua đó có được cảm giác – mình đang kiểm soát tình huống và cuộc sống của mình.
 Thứ 3 – FOLLOW UP QUYẾT ĐỊNH: Khi trẻ đã lựa chọn, hãy chắc chắn rằng trẻ được trao cho phương
án đã chọn và nếu lựa chọn đó mang đến một số hệ quả đi kèm thì hãy đảm bảo hỗ trợ trẻ để thực
hiện các hệ quả đó. Nhờ vậy trẻ dần hiểu ý nghĩa của việc lựa chọn thực sự là sẽ đi kèm với việc trải
nghiệm hệ quả tương ứng. Bạn hãy nghe thêm Radio Hiểu con – Yêu con số 3 để có thêm hướng dẫn
về việc đưa hệ quả tương xứng với trẻ và hỗ trợ trẻ thực hiện hệ quả nhé.
 Thứ 4 – NÓI KHÔNG VỚI CÂU HỎI CÓ KHÔNG: Thay vì dùng câu hỏi có/không, hãy đưa ra các câu hỏi
có 2 lựa chọn. Đặc biệt trong các tình huống mà chúng ta không muốn trẻ từ chối. Vd trong việc đi vệ
sinh, thay vì nói với trẻ ‘Giờ mình sẽ đi công viên với nhau, con có muốn đi tiểu trước khi đi không?’,
hãy chuyển sang cách nói ‘Đi với mẹ nào, mình đi vệ sinh. Vào đây’, hoặc ‘Mình sẽ đi vệ sinh để sẵn
sàng đi công viên, con muốn tự đi hay muốn mẹ dắt con vào nhà vệ sinh?’…
Việc cho trẻ lựa chọn và tôn trọng lựa chọn là một trong những kỹ thuật quan trọng để trao sức mạnh cho con
và giúp con có cảm giác kiểm soát cuộc sống của mình. Ra quyết định và lựa chọn là một trong những năng lực
quan trọng mà chúng ta sử dụng từng giây từng phút trong suốt cuộc đời, và thời điểm trẻ lên 2 là thời điểm
đứa trẻ ‘đòi hỏi’ quyền đó. Tạo ra những cơ hội để trẻ thực hành năng lực này là những bài tập để sau này trẻ
có thể đưa ra những quyết định đúng trong những thời khắc quan trọng trong tương lai, và không chỉ là đưa ra
quyết định đúng đắn mà quan trọng hơn là chịu trách nhiệm cho những lựa chọn/quyết định của mình. Những
hỗ trợ này sẽ giúp con trẻ vượt qua được những căng thẳng trong thời gian khủng hoảng và đồng thời là nền
tảng để trẻ xây dựng sự tự kỷ luật của trẻ. Bạn có thể đọc thêm bài viết ‘Cùng con vượt khủng hoảng’ trên
website embehanhphuc.vn để hiểu thêm về những khủng hoảng phát triển khác nhau trong giai đoạn 0-3 tuổi.

Mong rằng những chia sẻ của embehanhphuc sẽ giúp gia đình tìm được cách tiếp cận phù hợp để đồng điệu
với em bé đang trong khủng hoảng của mình. Hãy tưởng tượng nếu người lớn chúng ta đang trải qua khủng
hoảng, điều chúng ta muốn có được từ những người xung quanh là gì? Chắc chắn chúng ta muốn có được sự
thấu hiểu, sự cảm thông, kiên nhẫn và đồng điệu. Con trẻ cũng như vậy,
Em bé hạnh phúc xin kết thúc Radio số này tại đây. Nếu bạn có những bối rối và thắc mắc với con trẻ trong gia
đình, hãy email chia sẻ với chúng tôi qua địa chỉ: embehanhphucvn@gmail.com .Các bạn cũng có thể truy cập
vào website embehanhphuc.vn để tìm kiếm các bài viết đi theo triết lý ‘dõi theo trẻ’, để tìm hiểu về sự phát
triển của trẻ thơ trong giai đoạn xây dựng nền tảng nhân cách trong 6 năm đầu đời. Tạm biệt và hẹn gặp lại các
bạn vào thứ 3 tuần sau.

Những bài viết khác…

0 Lời bình