(hay tranh luận về bao tay, bao chân trẻ sơ sinh)
Ngay từ lúc được thụ thai, phôi thai đã bắt đầu có trí nhớ ở cấp độ tế bào (cellular memory). Nhờ đó khi em sinh ra em đã có khá nhiều ‘tri thức’ trong tâm trí của mình. Loại tri thức đầu tiên là hiểu biết về bản thân mình, và loại thứ hai là hiểu về mẹ của mình.
Đôi tay em đã sờ chạm khuôn mặt em, cho vào miệng và mút, cử động… Đây không chỉ là những trải nghiệm đầu tiên để xây dựng body-scheme mà đôi bàn tay này còn là điểm tham chiếu tâm lý quan trọng cho trẻ khi ra đời. Khi trẻ ra đời, thời khắc xẩy ra sự phân tách giữa mẹ và con và em bé sẽ đến với thế giới bên ngoài. Để hỗ trợ cho sự ‘phân tách’ mang tính phát triển này, trẻ cần được kết nối trở lại với những điểm tham chiếu mà em đã xây dựng trong môi trường trước đây. Ngoài giọng nói, nhịp tim, hơi thơ, mùi da thịt của mẹ… là những điểm tham chiếu quan trọng, thì đôi tay của chính em bé cũng quan trọng tương đương như vậy. Chúng ta cần tạo điều kiện để bé được kết nối với chính đôi tay của mình. Và điều này được thực hiện vô cùng đơn giản chỉ bằng cách KHÔNG bao tay bao chân em và hãy để em tự do vận động.
Việc bao tay, bao chân bé sẽ khiến bé không ghi nhận được cảm giác xúc giác từ các phần rất nhạy cảm này của cơ thể là các đầu ngón tay. Trẻ không thể sờ tay vào mặt, mũi của bé, không thể định hướng các bộ phận mà một thời dài trước đây (9 tháng trong bụng mẹ) trẻ đã từng có trải nghiệm và có ký ức về nó. Trẻ như hoang mang giữa một thế giới mới khi mà mọi thứ đều mới mẻ, mà bé lại không thể tìm thấy được những điểm tham chiếu quen thuộc ở thế giới cũ trong bụng mẹ. Chắc hẳn em bé sẽ trải qua một trạng thái hoang mang như khi chúng ta bay đến một đất nước khác và phát hiện ra ai đó đã giải phẫu thẩm mỹ khuôn mặt của mình trong lúc mình ngủ quên ở sân bay và giờ khi mình sờ chạm vào thì không thấy gương mặt như mình đã từng có ký ức và trải nghiệm về nó nữa.



0 Lời bình